Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Mr Đàm tố sư thầy 'loạn hơn người thường'

'Trong đêm đó, sư thầy áo nâu đó đã nói những câu không thể nào chấp nhận được đối với một người bình thường chứ đừng nói là người khoác áo nâu sòng', Đàm Vĩnh Hưng viết

Ban biên tập nhận được thư từ địa chỉ email Hung Huynh cùng chữ ký Dam Vinh Hung (Đàm Vĩnh Hưng), với nội dung gửi phải hồi bài viết "Thử xem lời phân giải của Mr. DAM có hợp lý và đáng tin không?" của sư thầy Thích Minh Tuệ về việc Đàm Vĩnh Hưng viết thư trả lời vụ hôn môi một sư thầy bị dư luận phản ánh trong thời gian qua. Bức thư không có dấu nên Ban biên tập đã thêm dấu để bạn đọc tiện theo dõi.


 


Bức ảnh gây tranh cãi giữa Mr Đàm và hai sư thầy suốt thời gian qua

Kính gửi đến sư thầy Thích Đông Trì và sư thầy Thích Minh Tuệ và các vị chân tu có tên trong danh sách mà đã được Ngài Thích Đông Trì gửi mail.

Đàm Vĩnh Hưng đã đọc những gì ngài phân tích (theo suy nghĩ riêng của Ngài). Con chỉ muốn thưa chuyện thật ngắn gọn với Ngài rằng, nếu đủ bình tâm và suy nghĩ để hỏi thăm khán giả cho phép hay không thì con đã không thực hiện điều đó rồi.

Con xưa nay không bao giờ phân biệt Thiên Chúa hay Phật giáo, bản thân con đã giúp rất nhiều những ngôi chùa nghèo nàn tại Việt Nam, và có thể nói rằng con giúp chùa còn nhiều hơn các nhà thờ nữa là khác, những ngày Phật Đản hoặc khánh thành chùa mới, hoặc những lễ hội khác nữa khi các chùa cần thì con luôn có mặt và chưa bao giờ dám đòi hỏi bất kỳ một quyền lợi nào.


Nếu Ngài biết sự thật của câu chuyện mà con vẫn giấu để giữ gìn cho sư thầy áo nâu kia thì chắc ngài sẽ có những suy nghĩ khác, vì con không muốn viết ra, vì khi nói ra thì sự bảo vệ của con sẽ trở thành vô nghĩa.

Sự thật lúc đó là con định quay sang hôn lên trán hoặc má của vị sư thầy đó, nhưng chính sư thầy áo nâu đó là người chủ động đưa môi ra và có yêu cầu con phải thực hiện cái hôn đó, và trong đêm đó, sư thầy áo nâu đó đã nói những câu không thể nào chấp nhận được đối với một người bình thường chứ đừng nói là người khoác áo nâu sòng, đại loại như: vị sư đó có 2 trang FB (facebook) nick là “Kệ Cha Nó” và “Mông Bự”, rồi còn nói đêm nay chắc phải đi khách… rồi tuy là đi tu chứ không ăn chay … (đây là những lời nói thật và hàng trăm phóng viên cũng như khán giả sẵn sang làm chứng điều này, và có cả băng ghi âm ghi hình toàn bộ sự việc.


Thử hỏi nếu là một người được đào tạo từ những gì nghiêm minh nhất có buông những lời như thế không?Làm sao Ngài biết người ta gọi điện thoại chửi rủa, hăm dọa mạng sống của con, dư luận lên tiếng phỉ nhổ con trong suốt thời gian qua,

Con thiết nghĩ phàm làm con người thì khó có thể vẹn toàn và hoàn hảo, con đã nhìn ra cái sai của mình là đã thiếu bình tĩnh và bản lĩnh để xảy ra cơ sự như thế mặc dù không hề có ý, trong khi bình yên và được khen ngợi lại không muốn?

Như trong thư đã nêu, con cũng có quyền im lặng thì cũng chẳng ai làm được gì con, nhưng con đã thấy trách nhiệm của mình và đã lên tiếng, ít nhiều gì con cũng đã biết đứng lên và sữa chữa cái sai của mình, và cũng nhận được sự đồng tình cũng như sự rộng lượng của mọi người.

Con hiểu sự nóng lòng trước cảnh đồng môn của mình đang bị xử phạt nên Ngài mới mổ xẻ và phân tích để có tình cho mỗi người thấy con là một hiện thân của ác quỷ vậy, xin Ngài hãy rộng lượng và phán xét người khác khi Ngài biết được sự thật toàn bộ câu chuyện. Nếu bây giờ con làm rối tung lên hết mọi chuyện bằng cách đưa ra ánh sáng tất cả những điều con vừa nêu trên thì Ngài nghĩ sao về cái nhìn công chúng dành cho các vị chân tu, khi mà một con sâu đã làm rầu nồi canh? Liệu sau khi nói xong chắc gì dư luận đã buông tha cho cả bản thân con?

Con đã suy nghĩ rất rất nhiều mới có quyết định sau cùng là như thế, ngài là người nơi cửa Phật, xin ngài đừng có ý gì để gán ghép chuyện của người thiên Chúa giáo và người của Phật giáo, vì theo con không có một đạo nào dạy người ta làm ác, làm sai, làm bậy cả, chính vì thế mà mỗi khi đi ngang bất kỳ một ngôi chùa nào con cũng đều tự cúi đầu chào, nhất là Mẹ Quan Âm Bồ Tát. Tin hay không là tùy Ngài, con chỉ có bấy nhiêu lời gửi đến ngài và các vị khác.


Kính chúc quý Ngài luôn gặp nhiều sức khỏe, bình an.

Con – Một tín đồ Công giáo luôn biết kính sợ Thần thánh và Phật pháp chứ không ngạo mạn hỗn xược như đã bị hàm oan.

Đàm Vĩnh Hưng.


 

Trước đó, sư thầy Thích Minh Huệ từng có một bài viết "Thử xem lời phân giải của Mr Đàm có hợp lý và đáng tin không?". Có thể từ chính bài viết này, Đàm Vĩnh Hưng mới quyết lên tiếng. Chúng tôi xin trích đăng bài viết của sư thầy Thích Minh Huệ:

Sau sức ép của 2 nhàsưsámhối và bị phạt biệt chúng 3 tháng, một số dư luận còn đòi hỏi kỷ luật nặng hơn nữa với 2 nhàsư, cũng như nhiều dư luận lên tiếng khắp nơi về việc làm của Đàm Vĩnh Hưng, cuối cùng ca sĩ họ Đàm này cũng đã nói lời thanh minh và xin lỗi cho sự việc khóa môi nhàsư vào đêm 4.11.2012.
Tôi nghĩ rằng Mr. Đàm đã thảo luận tư vấn với nhiều quân sư, luật sư, trạng sư,… trong suốt thời gian 5 ngày qua khi chịu trận với dư luận chĩa vào mình rồi hình thành nên bức thư xin lỗi, chứ không phải đó là sản phẩm tư duy độc lập của chính Mr Đàm . Bởi vì, nếu Mr Đàm có được những suy nghĩ như đã trình bày trong thơ thì tại sao không phát biểu trước hoặc sau khi hôn, hoặc là không hôn môi? Đó là nơi thể hiện trực tiếp phản ứng với “sự cố” mà không thể chờ đợi hậu thuẫn?
Con người thông thường có 3 tính cách :
 
1/ Tính cách mà con người đó muốn mọi người khác nghĩ và hiểu về mình như thế (thường là đẹp, lý tưởng)
2/ Tính cách đặc điểm mà người đó thường biểu hiện, biểu diễn và người khác hiểu được thông qua biểu diễn đó - hiệu ứng của giao tiếp - kết quả không được đẹp như tính cách 1 nêu trên bởi vì không tìm ra được cách đạt được mục đích mong muốn, nhưng cũng đã cố gắng biểu diễn và kiềm chế đạt được một số hiệu quả nhất định.
3/ Tính cách thật con người chỉ biểu lộ trong tình huống bất ngờ nhất (tự bộc lộ) lúc đó thì tính cách lý tưởng và tính cách đóng kịch thể hiện bị bỏ qua một bên vì cái bản năng, bản chất nảy sanh ra phản ứng nhanh hơn
Cái "sự cố" đêm 4.11 vừa qua, đó chính là cơ hội lột tả bản chất thật của Mr Dam, từ khía cạnh tính cách 3.
Cứ cho rằng bài viết này là sản phẩm độc lập do chính Mr Đàm tư duy, nhìn lại vấn đề, tự viết ra đi, xin nêu ra vài câu hỏi tại đây để kiểm tra mức độ đứng vững và đáng tin là bao nhieu trong lời giải mã thanh minh của Mr Đàm:
1/ Tại saoMrĐàmkhông có chút ngập ngừng, ngại ngùng và dò hỏi ý kiến của khán thính giả về dự định khóa môi của mình cũng như không có một lời giải thích sau khi hôn: đây chi là môt nụ hôn cảm ơn, bình đẳng, thuần túy chỉ để bày tỏ tấm lòng thật thôi sao?
Làm một việc quá đáng, bất kính mà :
- Không xin phép khán thính giả trước khi làm, hoặc xin phép về việc hôn bất cứ chỗ nào cũng được hay sao, vì đây là trường hợp đặc biệt, liên quan đến tín ngưỡng tôn giáo.
- Không giải thích ngay sau khi làm.
- Khiến cho bao nhiêu người phải sốc, khó chịu.
- Khiến cho 2 nhà sư phải gánh chịu nặng nề và biệt chúng 3 tháng và hậu quả còn dai dẳng hơn thế nữa
- Truớc sức ép của dư luận và bởi vì ca sĩ là người sống nhờ lòng thưong mến của quần chúng, mà quần chúng ảnh hưởng phật giáo rất nhieu (cho dù họ có kê khai là Phật tử hay không), cũng như tính toán đến việc có thể sẽ bị biểu tình mạnh hơn nữa khi đi biểu diễn nước ngoài, vì ở nước ngoài không có ô dù bao che. Xuất phát từ những tính toán lợi hại chủ yếu là số lượng người yêu mến của quần chúng và số lượng sân chơi, quốc gia có thể đến, doanh thu, cũng như né tránh kỷ luật từ Sở... Mr Đàm mới chịu khó tìm tòi đưa ra lời phân giải của mình đối với sự việc như thế.

Chẳng lẽ giây phút đó và cho đến bây giờ Mr Đàm không thấy có cái gì bất bình thường, mạo phạm, thất kính khi “khóa môi” nhà sư hay sao? Chúng tôi vẫn biết về các thuyết: vô tướng, vô chấp, về ngũ uẩn giai không về việc thiền sư cõng cô gái qua sông chứ, nhưng sách lại có câu: “Thà chấp có như núi Tu Di còn hơn chấp không như hạt cải”. Nếu Mr Đàm gặp người chết đuối mà khóa môi, hô hấp nhân tạo thì đâu có ai nói gì.
2/ Nếu gặp 2ni côhoặctu n(cácđạo khác) bước lên khán đài thì sao? Theo lý thuyết bình đẳng vô phân biệt và thuần túy thể hiện lòng tri ân như trong thư, vậyMrĐàmcũng sẽ khóa môi các nữ tu đó như đã làm với 2 nhàsư chứ gì?

Cái lý thuyết củaMrĐàmcó đứng vững không, nếu quả xảy ra như thế là sự báng bổ xúc phạm và hậuqunghiêm trọng đến cỡ nào? Hoặc chẳng lẽ chị dâu hoặc mẹ mình, cô giáo mình bước lên sân khấu lãnh thưởng,MrĐàmcũng hôn môi nồng nàn say đắm vậy hay sao?

Cũng thật là đáng tiếc, nhóm người mua rượu đó chưa thử bằng cách để chomộtngười ra bên ngoài đường nhờmộtngười ăn xin lem luốc hoặc tật nguyền gì đó đem lên sân khấu xemMrĐàmthực hiện lời hứa hôn thế nào? Tất nhiên nếu thử các lần sau, sau khi đọc bài này thìMrĐàmđã có sự chuẩn bị và cố gắng khổ nhục kế để thể hiện cái nguyên tắc bình đẳng kia.
3/ Có thể tự quy định một số giá trị Chân Thiện Mỹ theo ước định chủ quan của mình rồi áp đặt buộc quần chúng phải thay đổi tư duy, phong tục tập quán theo ý mình được hay không? Không đơn giản như vậy, cho dù anh là nguyên thủ quốc gia, quần chúng sẽ đào thải anh. Chính vì thế mà Đạo Phật có mang tính chất khế hợp: khế thời, khế lý, khế cơ.

Tất nhiên các ước lệ, quy định ứng xử, giá trị đạo đức có thể thay đổi theo thời gian nhưng còntùytheo từng sự việc, địa phương, quần chúng và thời điểm thật sự chín muồi hay chưa? MrĐàmcó phải là ngườiViệt Nam,người Á Đông hay không hay là người lai căng, người từ hành tinh khác mới xuống và tự cho mình làthiên sứ,vẽ đặt ra các quy tắc ứng xử và đạo đức để khai hóa cho dân tộcViệt Nam?
Lấy vài ví dụ :
-Một người theođạoThiên Chúa Giáo đến tham dự Chùa Hoằng Pháp, lúc mọi người hành trì niệm Phật thì người này cũng lớn tiếng và thản nhiên niệm: “A Men” rồi giải thích: đó là biểu hiện thành tâm, thiêng liêng, tôn kính của mình, thử hỏi mọi người chấp nhận hay là mời ra ngoài?
- Một người tu theo phái Ni Kiền Tử (LõaThể) Ấn Độ có thể nào đi du lịch đến những nơi công cộng, những tu viện Tăng Ni Việt Nam, rồi nếu có ai hỏi tại sao lại sexy như thế - Trả lời : đó là biểu hiện thiêng liêng thành kính nhất của tôi.
-Phong tục Phương Tây ôm và hôn nhau cũng bình thường, nhưng mà hôn môi sayđắm không phải là chuyện bình thường, vậy chàngphương Tâydi du lịch Việt Nam, Trung Quốc, Ấn Độ, hoặc Ả Rập Saudi, gặp cô gái nào cũng chào hỏi và ôm hôn bình thường, hậu quả cái gì xảy ra? Có bị sứtđầu mẻ trán hay không?
4/ Tại sao nhóm trẻ đó cùng mua chai rượu mà không bước lên lại cử đại diện là 2 nhàsư bước lên, có phải vì họ có tấm lòng từ thiện muốn giúp cho việc phẫu thuật của Wanbi Tuấn Anh nhưng lại sợ và né tránh những nụ hôn sàm sỡ dung tụccủaMr Dam, đẩy 2 nhàsư “chịu chơi” và ngây thơ này lên lãnh đạn và lãnh búa rìu dư luận?
5/MrĐàmcho rằng: Tâm ý, đạo đức, tư cách của con người chỉ biểu hiện qua lời nói chứ không biểu hiện qua hành vi, cử chỉ được hay sao? Nói theo thuật ngữ chuyên môn tâm chỉ thể hiện qua khẩu chứ không thể hiện được qua thân hay sao?

MrĐàmcó biết rằng cơ thể con người vốn dĩ đã là một ngôn ngữ đặc biệt (body language) về ánh mắt, nhíu mày, bĩu môi, vẫy ta,…Có những hình ảnh nói lên còn hơn ngàn lời muốn nói. Cũng chính vì thế màMrĐàmvừa hát phải vừa biểu diễn toàn thân mới lột tả được ý nghĩa bài hát (ngôn ngữ nơikhẩu + ngôn ngữ nơithân). Do vậy mà cũng có câu nói : “Đừng nghe những gì … anh ta nói , hãy xem những gì … anh ta làm”.
6/MrĐàmcó thực tâmsámhối hay không, hay đây chỉ là làm theo hình thức, làm theo lời quân sư, làm vì tính toán lợi hại cho mình, để lắng dịu dư luận và tránh bớt sự phản cảm về mình? NêuMrĐàmvẫn không biết hoặc không tâm phục khẩu phục lỗi của mình ở đâu vậy thìsámhối và sa chữa thế nào? Muốn sa chữa trước hết phải thành thật và nhận biết : lỗi ở đâu, sai cái gì, chứ không phải làm cho có, làm hình thức và gượng ép.
Chúng tôi cũng lường trước lời xin lỗi, chạy tội của MrĐàmthuộc các tầng mức, đẳng cấp nào (level) cho suôn sẻ, nhất trong “sự cố” này hoặc nếu có quân sư tốt hơn chút nữa tư vấn giúp cho thì sẽ có những lời thanh minh thanh nga còn khá hơn thế nữa, nhưng trong nhiều trường hợp lời nói chỉ là lời nói và cuốn theo chiều gió.

TS Nhất Hạnh có đề nghị các diễn viên điện ảnh Hollywood muốn đóng phimĐường Xưa Mây Trắngcho đạt, hãy đến làng Mai để tu tập một thời gian. Vậy MrĐàmbiểu diễn cho quần chúng trong đó phần lớn là Phật tử thì cũng nên biết văn hóa, lễ nghi Phật Giáo như thế nào. Thế nên trong lúc 2 nhàsư “cộng nghiệp” với MrĐàmbị biệt chúng 3 tháng, MrĐàmcó thể về Thiền Viện Phước Sơn, Thiền Viện Thường Chiếu hoặc nơi nào đó ở theo khuôn khổ 3 tháng để học hỏi, sám hối, tu tập để thâm nhập, hiểu, tránh tái phạm thất thố, lố bịch, thất kính về sau.

Tôi không tin là MrĐàmkhông đủ tiền sống 3 tháng mà không biểu diễn. Đó là cái giá phải trả, là thử thách, là sự tốt đẹp cho MrĐàmvì MrĐàmkhông hiểu nhiều về phong tục tập quán, văn hóa, nghi lễ Phật Giáo, có sám hối rồi thì cũng tái phạm nữa thôi nếu không bổ sung, nâng cấp kịp thời, bởi người ta nói: “Nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại” cơ mà.

Liệu MrĐàmcó dám chấp nhận thử thách và trả cái giá với 3 tháng như vậy để bày tỏ lòng sám hối thành thực hay không? Chứ nếu gây ra cớ sự như vậy rồi viết vài dòng ( hoặcnhngười khác viết vài dòng) rồi tiếp tục ăn nhậu, múa nhảy và thụ hưởng, không có thay đổi gì về tư duy và không hứa hẹn gì về một phẩm chất (quality) khả quan hơn, vậy gọi là thành tâm xin lỗi, sám hối nỗi gì và mọi người sẽ cười xòa, bao dung tha thứ, “huề cả làng” và xong chuyện hay sao?
Dù sao đi nữa tôi cũng muốn nhắn gửi những người trong cuộc vài câu châm ngôn cuộc sống :
- Nghịch cảnh không phải là một tảng đá cản lối bước chân bạn, hãy xem đó là một thềm đá nâng bạn bước cao
 
- Chỉ đứng yên một chỗ thì không bao giờ bị ngã. Càng đi nhiều, nguy cơ bị vấp ngã càng lớn, nhưng khả năng đến đích càng cao.
- Đôi khi bạn cần trải nghiệm mọi thứ để có thể học hỏi. Cuộc đời không phải điều bạn có thể dễ dàng tìm ra cách sống, vì vậy hãy đón nhận đời như những gì đến với bạn: Khóc... Cười... Khờ dại... Và đừng bỏ lỡ những cơ hội mà đời trao cho bạn bởi những điều quan trọng nhất không phải là "VẬT CHẤT". Luôn luôn chính là những "CON NGƯỜI" khiến cho cuộc đời bạn đáng sống.

Sưu tầm

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét